Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường!

Đọc thêm...

_TÔI LÀ DUNG BRAVE_

Đọc thêm...

_NGÀY THỨ 8 CỦA MẸ_

Đọc thêm...

_GIA ĐÌNH TACTIC_

Đọc thêm...

_MY FRIENDS_

Đọc thêm...

_SÁCH YÊU THƯƠNG_

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

LỜI THÚ TỘI NGỌT NGÀO!


Ngày 22/5/2017

     Có một điều gì đó thôi thúc tôi, ngày hôm nay, tại thời điểm này, ở đây để nói cho bạn nghe về một sự thật!

    Trước đây, tôi là con bé khá trầm tính, có thể được liệt vào danh sách những NGƯỜI TỰ KỈ. Mỗi ngày, tôi chỉ biết học và học, làm và làm. Tôi chẳng màng xã hội ngoài kia ra sao, tương lai của mình thế nào? Những gì trước đây tôi sẵn sàng hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình luôn giúp tôi nhận được những kết quả xứng đáng: Trở thành CON NGOAN, TRÒ GIỎI… Cuộc sống cứ thế qua đi nhẹ như gió trời!


    Rồi một ngày kia, tôi biết tới cái gọi là PHÁT TRIỂN BẢN THÂN, tôi cũng không biết sẽ định nghĩa nó thế nào cho phải, nhưng cái gọi là PHÁT TRIỂN BẢN THÂN ấy đã cuốn tôi vào một vòng xoáy vô định, một thế giới hoàn toàn khác so với hiện tại. Những diễn giả đang nổi, những bài viết, những video livestream, những cuốn sách, những khóa học, những người bạn… cứ ngày một tăng lên theo cấp số nhân và trực chờ hấp dẫn tôi bất cứ đâu. 

     Vốn dĩ tôi là người ít nói, song lại thích học hỏi, say mê với những kiến thức mới lạ và càng muốn tự do, đặc biệt thích làm chủ mọi thứ. Không bao lâu sau sống trong guồng xoáy kì diệu ấy, tôi bỗng dưng nói nhiều hơn, tự tin hơn, tôi biết thêm nhiều kiến thức giá trị, rồi tôi chợt nhận ra bản thân thích chia sẻ, thích nói chuyện với mọi người về những kiến thức mình học được. Trước giờ, tôi vẫn thích quan tâm và giúp đỡ người khác nhưng theo cách riêng của tôi, còn câu chuyện bây giờ thì xa hơn, tôi lại thích làm bia đỡ đạn, thích làm thùng rác vô đáy cho mọi người… Sẽ không nề hà bất kì ai cả!


    Có lẽ, bạn nghĩ cuộc đời tôi như vậy là ổn rồi đấy. Nhưng không! Cuộc sống đâu dễ dàng như vậy! Tôi thú thật đã từng trải qua biết bao khóa học, "miễn phí có, mất phí có" với rất nhiều người thầy khác nhau… nhưng cuối cùng cái lớn nhất tôi nhận về chỉ là MỘT BỒ KIẾN THỨC CHUNG CHUNG và CHIẾC BÁNH VẼ TƯƠNG LAI VĨ ĐẠI!

      Tôi biết mình đã sai! Tôi biết chính tôi chứ không phải ai khác có lỗi trong chuyện này! Tôi sai vì đã không chịu áp dụng những kiến thức học được vào thực tế cuộc sống để đạt được những điều bản thân mong muốn. Nhưng bản thân tôi lúc đó, thật sự không biết nên bắt đầu từ đâu!  


      Tôi không thiếu ý chí, không thiếu động lực, không thiếu ước mơ… Cái tôi thiếu là một người dẫn đường thực thụ chứ cũng không phải bâng quơ qua đường như mẹ bỏ con ở chợ. Chí ít người dẫn đường ấy có thể vạch rõ cho tôi con đường cần đi thì, điểm xuất phát ở đâu? Qua mỗi chặng đường nhỏ thì cần chuẩn bị, đương đầu, đối phó với cái gì và làm sao để vượt đích ngoạn mục nhất?

   Tôi biết có nhiều bạn trẻ, hiện tại cũng như tôi trước đây. Chưa có cái khái niệm TƯƠNG LAI là như thế nào, chỉ biết sống tới đâu hay tới đó, SỐNG QUA NGÀY và CHỜ QUA ĐỜI.  Chính tôi là người hiểu rõ hơn ai hết điều này vì bản thân cũng đã từng trải qua quãng thời gian như vậy. Tôi không phủ nhận: Nếu sống tốt ở hiện tại, tương lai chắc chắn sẽ tốt nhưng bạn có dám khẳng định với tôi rằng: "HIỆN TẠI CỦA BẠN ĐANG THỰC SỰ RẤT TỐT?".


    TƯƠNG LAI dĩ nhiên là một cái gì đó rất xa vời, nếu chưa bàn tới về định nghĩa khái niệm, nó chắc chắn không phải là cái HIỆN TẠI chúng ta đang sống. Nhưng bạn có đồng ý với tôi rằng, nếu bản thân mỗi người có cái nhìn rõ hơn về tương lai của mình, có mục tiêu ở phía trước thì chúng ta luôn cảm thấy an toàn và có điểm tựa để phấn đấu, nỗ lực nhiều hơn. Vốn phòng bệnh luôn tốt hơn rất rất nhiều chữa bệnh đúng chứ? Hãy hỏi tại sao bạn cần tập thể dục? Hãy hỏi tại sao bạn cần có một chế độ ăn uống hợp lý? Hãy hỏi tại sao bạn cần học tập?... Và hãy hỏi những thứ bạn đang làm trong cuộc sống hiện tại này là vì điều gì? Chẳng phải là vì TƯƠNG LAI hay sao?

    Khi học trò xuất hiện với niềm khao khát cháy bỏng thật sự của mình, người thầy nhất định xuất hiện. Nó đã đúng với tôi. Sau một cuộc hành trình thăng trầm với nhiều trải nghiệm, tôi đã tìm thấy người thầy thật sự cho mình. Với tôi, vĩ đại là quan trọng nhưng quan trọng hơn cả là sự phù hợp. Người xưa có câu “Nồi nào vung ấy” chính là muốn ám chỉ điều đó mà. Người tài giỏi mà không cùng chí hướng ắt không thể đi cùng nhau lâu dài. 


   Tôi không biết bạn là ai! Nhưng với tôi, sự thật bạn là ai không còn quan trọng, điều quan trọng nhất là tôi có thể giúp được ai trong số các bạn nhận ra được điều gì đó cho chính bản thân mình. Người giúp tôi, tôi giúp lại người. Cuộc sống của chúng ta luôn là CHO ĐI và NHẬN LẠI.

    Và đây là MÓN QUÀ tôi dành cho ai đó trong số các bạn khi đã dành trọn vài phút đọc xong những lời thú tội trên của tôi, đây cũng chính là món quà tôi nhận được cách đây khoảng 2 tháng từ một số người bạn tuyệt vời! Tôi biết ơn họ rất rất nhiều!

   P/s: Hãy để lại những suy nghĩ của bạn dưới phần comment của bài viết khi đọc Lời thú tội ngọt ngào của tôi và xem câu trả lời của tôi dành cho bạn là gì nhé. Sẽ thật tuyệt vời nếu chúng ta luôn chia sẻ với nhau những điều thú vị trong cuộc sống!

CHÚC CÁC BẠN CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT THÚ VỊ TRONG CUỘC SỐNG!
Read More

KHI TÔI 25!



KHI TÔI 25

Khi tôi 25, vòng tay ấy vẫn dang rộng
Khi tôi 25, nụ cười ấy vẫn tươi rói trên môi
Khi tôi 25, tôi biết mình đã thêm một tuổi mới
Khi tôi 25, tôi trở về với tuổi thơ tôi...

Cảm ơn bố mẹ, đã sinh con ra và nuôi dạy con khôn lớn
Cảm ơn thầy cô, xuôi mái chèo tri thức tới thế hệ có em
Cảm ơn bạn bè, từng ngày qua chia ngọt sẻ bùi
Cảm ơn những lời chúc, món quà của người dưng, ngược lối...

Khi tôi 25, tôi cười nhiều cũng suy tư nhiều hơn
Khi tôi 25, tôi nghiêm túc, có đôi lần ngang bướng
Khi tôi 25, tôi đã khóc, đã cười trong niềm hạnh phúc
Khi tôi 25, tôi nhiệt huyết, bản lĩnh khẳng định TÔI LÀ TÔI...

        P/s: Hạnh phúc đơn giản mỗi sớm mai thức dậy, gõ gõ vài dòng chữ gửi lời chúc tới những người mình thương yêu <3

Read More

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

ĐỌC SÁCH CÙNG TONY VÀ DUNG BRAVE!



XIN CHÀO CÁC BẠN! 
ĐẶC BIỆT NHỮNG BẠN TRONG CỘNG ĐỒNG FAN CỦA  DƯỢNG TONY!

    Tôi là Dung và mọi người vẫn thường gọi tôi là Brave. Có thể bạn đã biết tôi, có thể bạn chưa biết tôi, và điều ngược lại cũng hoàn toàn đúng.

    Nhưng trong khi bạn đang nằm, ngồi, thậm chí là đứng để đọc vài dòng tâm sự vớ vẩn này thì chúng ta chính thức biết nhau rồi đấy.

   Chiến dịch đọc sách cùng Tony là một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi vào một ngày cách đây không lâu khi tôi đọc ngấu nghiến nửa cuốn sách Tony buổi sáng còn sót lại. Tôi đã phải WOW lên, thét lên vì nó là cuốn sách rất rất tuyệt mà tôi đã từng đọc. 

   Thói quen đọc sách không còn gì xa lạ với mỗi chúng ta nhưng tôi chợt phát hiện ra một sự thật rằng, trước giờ chúng ta chỉ có thói quen đọc sách bằng mắt, có một vài trường hợp đọc nhẩm bằng miệng…

   Tôi chợt nhớ cái thời học sinh cấp 2, cấp 3... ai đó còn nhớ là hầu hết các môn xã hội chúng ta vẫn thường được thầy cô gọi lên đọc bài không? Nhất là giờ văn! Khoe chút nhé, tôi là cái đứa luôn luôn được giáo viên gọi đọc bài trong giờ văn. Tôi thích lắm! Đã rất lâu rồi tôi không còn cảm giác đó nữa. Ký ức ùa về! Tôi thiết nghĩ, tại sao chúng ta lại không quay trở về cái thời học sinh ngây dại đó, áp dụng phương pháp đọc đó vào cách đọc sách của bản thân hiện tại?
...
Và tại sao lại là TONY BUỔI SÁNG mà không phải bất kì cuốn sách nào khác? Tony buổi sáng _ Một thế giới mini di động với những bài viết ngắn về cuộc sống đời thường, mang tính chất trào phúng. Mỗi bài viết, chứa đựng những bài học giá trị, hài hước, càng đọc càng thích, càng đọc càng thấm và dễ dàng gây nghiện cho bất kì ai.

CONTINUE!


    Có lẽ chưa ai biết rằng, một số thành viên tham gia chiến dịch ĐỌC SÁCH CÙNG TONY đã trở thành CON NGHIỆN trong thời gian qua =))) Và TÔI_là một CON NGHIỆN ĐIỂN HÌNH trong số đó vì là người sáng lập ra cách đọc sách điên rồ nhưng quá ư thực tế và dĩ nhiên rồi TÔI cũng là người trải nghiệm phát minh đó nhiều nhất!


    Trở thành một con nghiện đâu có phải là điều gì kinh khủng? Tôi_ một con nghiện đọc sách theo cái cách mà tôi thích: ĐỌC TO, TO VÀ THẬT TO...

    Bạn hiểu ĐỌC TO ở đây là gì không? Hãy dành một vài phút và suy nghĩ về điều đó đi nhé :D

       1 ngày... 2 ngày…3 ngày trôi qua...
       1 tháng... 1.5 tháng... và đã hơn 2 tháng qua rồi...

    Và giờ thì tôi ở đây, tự tin nói với bạn rằng "Tôi hoàn toàn đọc được bất cứ thứ gì rõ ràng, trôi chảy, diễn cảm hơn rất nhiều người ngoài kia, miễn sao thứ đó là những con chữ của người Việt cho dù là bài mới hay cũ".

     Và còn một điều nữa tôi chắc chắn không thể nào không tiết lộ "Tôi tự tin trong giao tiếp và nói chuyện trước đám đông hơn rất rất nhiều lần so với trước đây".

    Tại sao bạn phải đầu tư cả một KHOẢN TIỀN KHÔNG NHỎ để có mặt trong các khóa học LUYỆN GIỌNG với hi vọng CẢI THIỆN giọng nói của mình? Nếu MỤC ĐÍCH CUỐI CÙNG của bạn chỉ là cải thiện khả năng GIAO TIẾP và THUYẾT TRÌNH thì tôi cũng xin nói ra điều mà tôi đang nghĩ lúc này, GIẢI PHÁP ĐÓ là một sự LÃNG PHÍ không hề nhẹ.

    Bởi vì, tại thời điểm này tôi hoàn toàn có một GIẢI PHÁP THÔNG MINH hơn dành cho bạn. Một giải pháp mà có lẽ bạn không nghĩ rằng nó lại ĐƠN GIẢN như vậy, nhưng dĩ nhiên kết quả mang lại thì hơn cả mong đợi.


    Và giải pháp đó đơn giản chỉ là:
      1. Lựa chọn trong tủ sách của mình một cuốn sách mà bạn yêu thích và cần đọc trong thời điểm hiện tại.

      2. Đọc to thành tiếng tất cả những trang sách theo phương pháp đọc sách mà bạn thấy phù hợp với mình (Phương pháp đọc sách khoa học, ai muốn tìm hiểu kĩ thì để lại comment dưới bài viết nhé).

     3. Tiếp tục đọc thật to (càng to, dõng dạc càng tốt) và chuyển dần qua giai đoạn đọc trôi chảy, diễn cảm những trang tiếp theo cho những ngày tiếp theo.

     4. Duy trì cách đọc này 15 -30 phút mỗi ngày (tùy thời gian đọc sách của mỗi người).

   Tôi và một số thành viên khác sau khi áp dụng phương pháp đọc này một thời gian đã chính thức trở thành CON NGHIỆN đọc sách to thành tiếng và bật mí cho các bạn: "Bản thân mỗi con nghiện bây giờ dần YÊU giọng nói của mình hơn mỗi khi đọc trực tiếp hay nghe lại bản ghi âm của mình. Ai ai cũng hăng say luyện tập và biến nó trở thành sở thích, thói quen của bản thân :D "


   Chúng tôi dần dần thấy khả năng giao tiếp của mình tăng lên một cách đáng kể, tự tin hơn… không như một vài bạn hiện giờ cũng như hình bóng bản thân chúng tôi trước đây giao tiếp lí nha lí nhí làm đối phương cảm thấy không thật sự thoải mái khi luôn phải hỏi gặng lại bằng những câu hỏi vì chưa nghe được thông tin.

   Và đại ca ĐINH SƠN của tôi là một minh chứng sống về sự luyện đọc chăm chỉ cả một ngày để cho ra một tác phẩm khá tốt như thế này: Trên đường băng.

      Một số bài đọc tham khảo:  Tại đây

   P/s: Đây là bài viết tôi giới thiệu CHIẾN DỊCH ĐỌC SÁCH CÙNG TONY hơn 1 năm về trước. Nó khá đơn giản và lời văn cũng gọi là củ chuối đấy, nhưng tạm thời tôi sẽ giữ nguyên và bật mí là được tái bản trong thời gian tới.

   Đã khá lâu tôi tạm dừng chiến dịch vì một số lý do cá nhân. Sắp tới tôi tiếp tục cho triển khai chiến dịch đọc sách để tất cả các bạn trẻ_những bạn biết, mới biết và sẽ biết có thêm nhiều động lực hơn để chinh phục thói quen đọc sách mỗi ngày, rèn luyện khả năng nói to, trôi chảy, cải thiện giao tiếp và hơn hết xây dựng cho mình những đứa con tinh thần để làm tài sản cá nhân.

  Các bạn có mong muốn tham gia chiến dịch nếu có cảm nghĩ hay bất kì câu hỏi nào cần tôi giải đáp, hãy comment xuống phía dưới bài viết để chúng ta lại tiếp tục đồng hành và xây lên những nấc thang chinh phục cái đích cuối cùng của cuộc hành trình nhé. Hẹn gặp lại các bạn!

THANK YOU SO MUCH!
Read More

NẾU HÔM NAY BẠN CÒN SỐNG...

                       
PHÒNG 303

     Hãy để con yên! Mặc kệ con! Tại sao lại là con? Tại sao ông trời muốn con chết? Tại sao?...
    Thật không công bằng, con đã làm sai điều gì? Con đã gây ra lỗi lầm gì mà con đáng phải bị thế này!  
    Con mới chỉ 20 tuổi thôi mà! Con đâu muốn CHẾT! Con muốn SỐNG! Chỉ cần SỐNG thôi! Tại sao lại khó thế hả mẹ? Con sắp CHẾT rồi!

   Cô bé òa lên khóc nức nở trong sự đau đớn tột cùng, nó đập vỡ tan mọi thứ trong phòng. Tích tắc, cả phòng lặng thinh với những mảnh vỡ lê lết trên sàn nhà. Người mẹ vội lấy tay lau nhanh những giọt nước mắt trên gò má xám xịt. Nhìn con đau khổ tột cùng.

    Một tuần sau. Cô bé vĩnh viễn đã ra đi. Bố mẹ cô vô cùng đau xót khi chứng kiến cảnh đứa con gái bé bỏng, tội nghiệp của mình thật sự đã ra đi mãi mãi trong khi tuổi đời còn quá trẻ, con bé còn rất nhiều dự định, ước mơ, hoài bão của nó. Giờ đây, tất cả đã dở dang và quá muộn màng!

    Cách đây không lâu, cô bé được các bác sĩ chẩn đoán có một khối u lớn trong dạ dày. Tỉ lệ điều trị thành công chỉ khoảng 20%.


PHÒNG 305

     Mẹ... mẹ ơi ! Đừng bỏ con đi! Mẹ đi rồi con biết chơi với ai? Mẹ đi rồi, con biết chia sẻ, tâm sự với ai mỗi khi đêm về ! Mẹ đi rồi, ai sẽ là người kể chuyện cổ tích, kể những ước mơ khổng lồ… cho con nghe. Mẹ... mẹ ơi! Đừng bỏ con!

    Mẹ ơi! Con muốn mẹ SỐNG! Con muốn mẹ ở bên con suốt cuộc đời này… Tại sao ông trời lại CƯỚP mẹ của con đi chứ?

    Bố! Gia đình ta đâu có thiếu tiền. Tại sao bố không đưa mẹ đi chữa trị ở bệnh viện hiện đại nhất thế giới! Tại sao! Bố! Con biết phải sống sao đây khi không còn mẹ nữa! Bố ơi! Tại sao? Bố trả lời con đi!...

   Mẹ của đứa bé là một doanh nhân trẻ tuổi giàu có, đang trên đỉnh thành công của sự nghiệp nhưng cách đây không lâu bà phát hiện ra căn bệnh ung thư ngực của mình đang trong giai đoạn cuối. Hầu hết bác sĩ đều lắc đầu và nói vô phương cứu chữa!

          
                                                                                                                                  PHÒNG 309       
    Ông! Kéo giúp tôi cái rèm, hé cánh cửa sổ cho nắng vào phòng, tôi rất thích hít hà cái không khí trong lành của buổi sáng!
    Ôi, Thật dễ chịu! Ông ngó xem, những tia nắng của buổi bình mình đang đùa giỡn trên những vòm lá xanh mướt nhuốm vài giọt sương long lanh, trông hệt những viên kim cương trong câu chuyện cổ tích. Thật tuyệt ông nhỉ?

    Ừ, bà có thấy mấy con chim kia không? Mấy hôm nay, tôi để ý sáng nào chúng cũng kéo nhau về đây, đậu trên cành Phượng vĩ hót véo von hệt như bản đồng dao quê mình ấy!
    Thật vậy hả ông? Tôi thấy chúng rồi. Chúng thật sự rất đáng yêu!
    Ông này, giờ tôi thấy mình không khác gì những ông bụt, bà tiên trong câu chuyện cổ tích của tụi nhỏ vậy. Tôi thấy mình là người hạnh phúc và may mắn nhất thế giới này!
    Ông nhìn bà cười hiền hậu, không giấu nổi sự xúc động.
    Tôi thấy mình không còn điều gì phải hối tiếc nữa. Tôi ra đi cũng nhẹ lòng. Tôi ra đi vẫn có ông bên cạnh! Tôi ra đi vẫn có con cháu bên cạnh. Đó đã là một món quà, một ân huệ lớn đối với tôi rồi. Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người tôi yêu thương! Cảm ơn vì sáng nay tôi vẫn còn được sống!
    1 tháng sau, bà ra đi trong vòng tay yêu thương của cả Đại gia đình!
   Người bà trong câu chuyện là một Doanh nhân rất nổi tiếng và thành công, có tầm ảnh hưởng rất lớn trên thế giới!

THE  END
    Bạn nghĩ tương lai mình là AI trong 3 nhân vật trên? Cô bé 20 tuổi? Người mẹ trẻ thành công? Hay doanh nhân nổi tiếng thế giới?

      Bạn có biết KEY WORD mà tôi đang muốn truyền tải là gì không? "SỨC KHỎE"_Đúng vậy. "SỨC KHỎE" không phải là một thứ gì đó xa lạ với chúng ta? Nhưng bạn đã bao giờ ngồi một mình và thử ngẫm nghĩ xem: "Liệu hơn 95 triệu người dân Việt Nam đã mấy ai quan tâm thực sự tới sức khỏe của mình!"

   Mỗi người sinh ra trên đời, đều mang trong mình một hình hài. Đó là TÀI SẢN vô giá nhất mà bố mẹ dành tặng chúng ta! Đó cũng chính là  MÓN QUÀ đặc biệt nhất vũ trụ ban cho cuộc sống này!
   Không ai khác mà CHÍNH BẠN là người lựa chọn và đưa ra quyết định, hình hài đó sẽ có kết cục như thế nào trong tương lai! Và bạn cũng chính là người có nghĩa vụ bảo vệ, chăm sóc và nuôi dưỡng nó mỗi ngày. Nhưng sự thật thì bạn thấy đó! Vô cùng đau lòng!

   Ăn uống vô độ, mất vệ sinh! Lười luyện tập thể dục, thể thao! Ô nhiễm môi trường, thực phẩm! Sự trì hoãn, bảo thủ!…  Dù vấn đề có là gì đi nữa thì chung quy lại tất cả đều xuất phát từ con người, từ chính bản thân mỗi chúng ta. Do ý thức của ta quá kém, bản thân luôn bị những niềm tin tiêu cực chi phối và đó chính là nguyên nhân cốt lõi khiến sức khỏe của mỗi người ngày một trầm trọng.

   Chính những niềm tin tiêu cực ấy đang gặm nhấm thân thể của ta từng ngày, từng ngày. Mỗi ngày, chúng gặm nhấm một ít phân tử, một chút tế bào tích cực của ta. Cứ thế, cứ thế và cho tới một ngày không xa, ta chợt nhận ra cơ thể đang phát ra tín hiệu cảnh báo rằng có kẻ xấu xâm nhập và ta thực sự đang gặp nguy hiểm. Hãy cẩn thận vì chính bạn đang thờ ơ với những gì đang diễn ra bên trong cơ thể mình!

      Một ngày, không vấn đề gì!
      Hai ngày, không sao cả!
      Ba ngày, mình vẫn rất khỏe mạnh!
      …
      Một tháng, mình còn khỏe chán!
      Hai tháng, mình vẫn còn trẻ và đẹp rạng ngời!
      …
      Một năm, sức khỏe mình vẫn tốt như ngày nào!
     Hai năm, ơ sao mình vẫn khỏe như voi ý, làm việc thâu đêm suốt sáng mà không biết mệt gì cả!
      …
     N năm trôi qua... mọi chuyện vẫn tốt đẹp như thế! Và cho tới một ngày, bất chợt một cơn đau quằn quại khiến bạn lo lắng, bồn chồn không yên… Bạn trăn trở và nghĩ đến việc mình đang mắc một căn bệnh nào đó rất nguy hiểm, khó điều trị, tỉ lệ thành công không cao...

     Lúc này, bạn sẽ làm gì? Đỗ lỗi cho ông trời? Đổ lỗi cho số phận? Hay chấp nhận rằng đã đến lúc mình phải gặp những chuyện như vậy?


     Bạn đúng là TỈ PHÚ LÝ DO! Bạn vẫn cố chấp? Bạn vẫn bao biện? Bạn vẫn đỗ lỗi cho những thứ không liên quan?

   Hãy STOP tất cả mọi suy nghĩ, hành động, niềm tin bạn cho là ĐÚNG ! NGAY LẬP TỨC! Giờ thì bạn hãy tìm cho mình một nơi nào đó thật yên tĩnh, hãy ngồi xuống và nhắm mắt lại! Bắt đầu lắng nghe cơ thể mình! Hít thở thật sâu và cảm nhận rõ nét sự chuyển động của từng tế bào máu , từng tế bào cơ quan, từng dây thần kinh... Bạn có nghe thấy chúng đang cố vùng vẫy, cầu cứu bạn không?

    - Cô chủ, hãy cứu tôi! Cô chủ, hãy….bla..bla…


    Bạn sẽ làm gì để giúp chúng? HÀNH ĐỘNG chứ sao! Bạn đã thuộc làu những nguyên nhân trong lòng bàn tay. Vậy bạn còn đợi chờ vào điều kì diệu gì khác mà không phải chính bạn hành động ngay đi?

   Tôi vẫn thật sự rất khó hiểu tại sao bạn luôn chần chừ, ngay khi biết cơ thể mình đang bị đe dọa từng giây, từng phút một! Thậm chí là từng tích tắc! Bạn vẫn nghĩ đó chỉ là trò đùa tạm thời và nó sớm trôi qua thôi?

     No! No! Now or Never!

     Nếu bạn vẫn còn tiếp tục chần chừ! Nếu bạn vẫn tiếp tục cho là mình đúng! Hãy ngồi đó và chờ THẦN CHẾT tới mang bạn đi! Hãy ngồi đó và chờ QUỶ DẠ XOA tới trói và dẫn bạn xuống địa phủ! 

      Bằng không bạn phải HÀNH ĐỘNG NGAY!

    Để tôi nhắc lại bạn điều này? "Muốn thay đổi hoa trái phải thay đổi gốc rễ của chúng". Vậy nên, muốn thay đổi tình hình sức khỏe theo hướng tích cực bạn cũng phải thay đổi nguyên nhân theo hướng tích cực.


    Hãy có ngay cho bản thân một BẢNG KẾ HOẠCH SỨC KHỎE chi tiết, rõ ràng với mục tiêu cải thiện và bảo vệ sức khỏe của mình luôn trong trạng thái tốt nhất:

    1. Chế độ ăn uống: Thực phẩm sạch, nhiều chất xơ (rau, củ, hoa quả), nước. Hạn chế tới mức tối thiểu thịt, trứng, sữa, tinh bột và các đồ ăn đóng hộp, các thức uống có gas và chất kích thích… Thực hiện nguyên tắc ăn cơ bản: ăn chậm, nhai kĩ, no lâu (mỗi ngụm thức ăn nên nhai khoảng 30 lần rồi nuốt). Hãy tập dần thói quen, uống một cốc nước trước 1h khi ăn, ăn hoa quả trước khi ăn cơm.


    2. Chế độ luyện tập: Tâp thể dục, thể thao đều đặn mỗi ngày (tối thiểu 30 phút/ngày). Hãy lựa chọn cho mình những bài tập thể dục hay những môn thể thao phù hợp mà mình yêu thích. Tốt nhất là chạy, bơi lội…

     3. Chế độ sinh hoạt: Vệ sinh cá nhân hàng ngày, sạch sẽ. Hạn chế ngồi (đặc biệt là trước máy tính), thường xuyên vận động (làm việc nhà). Thay vì đi cầu thang máy thì đi cầu thang bộ. Tránh xa những môi trường bị ô nhiễm.


     4. Niềm tin: Luôn khắc ghi những niềm tin tích cực về sức khỏe. Hãy sáng tạo cho mình một bản thần chú về sức khỏe và đọc to nó mỗi ngày (Tôi là người khỏe mạnh! Tôi là người xinh đẹp! Tôi là người có body lý tưởng!...)

   Hãy luôn nhớ rằng không ai khác mà chính bạn tạo nên cơ thể mình bây giờ. Bạn phải chịu trách nhiệm 100% về cơ thể đó.

"Xin đừng là bậc thầy của TỶ PHÚ LÝ DO , 
Hãy là bậc thầy của LỐI SỐNG LÀNH MẠNH"

   Giờ thì hãy để tôi hỏi lại bạn một lần nữa: "Bạn muốn trở thành AI trong 3 nhận vật lúc đầu tôi kể?"

   Một cô bé 20 tuổi với những ước mơ, hoài bão còn dở dang nhưng đã vội vàng rời xa thế giới này trong sự đau xót và căm hận?

   Một doanh nhân nữ trẻ tuổi đang có một cuộc sống giàu có, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, nhưng cũng đã vĩnh biệt mọi thứ, vội vàng trở về thế giới bên kia trong sự tiếc nuối của người thân?

   Một Doanh nhân nổi tiếng coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, coi cái chết như sự hồi sinh của một kiếp người. Bà ra đi trong sự bình yên, thanh thản vì không còn điều gì để bà tiếc nuối. Bà đã hoàn thành sứ mệnh của mình và với bà cái chết chỉ là bước ngoặt cuối cùng trong cuộc đời. Bà vui vẻ chấp nhận nó và ra đi trong vòng tay thương yêu của cả Gia đình?

   Bạn là ai, chính bạn là người quyết định! Nếu một ngày nào đó bạn biến mất khỏi thế giới này, tôi hi vọng bạn sẽ không cảm thấy hối tiếc vì chưa hoàn thành SỨ MỆNH của mìmh!

   Chắc chắn bạn sẽ cảm thấy xót xa khi tôi nhắc đến những cái tên: Huỳnh Phúc Điền (Đạo diễn), Lê Công Tuấn Anh (Diễn viên), Wanbi Tuấn Anh (Ca sĩ), Toàn Shinoda (Vlogger), DJ Bo (Phù thủy âm thanh Nguyễn Đình Mỹ Quyên)…

   Đó là những nghệ sĩ trẻ tuổi của Việt Nam đã đi xa khi sự nghiệp của họ đang trên đỉnh thành công! Bạn nhất định không muốn có những tiếc muối như họ đúng không? TÔI CŨNG KHÔNG MUỐN! SỨC KHỎE là yếu tố then chốt tạo nên thành công của một con người. Vì vậy, hãy thật sự quan tâm tới nó!

   Hãy cam kết với chính mình: "Dù có bất kì chuyện gì xảy ra, bạn vẫn luôn yêu thương bản thân, trân trọng nó và tìm mọi cách để bảo vệ nó, được chứ!"

_Dung Brave_
Read More

Story 3_BÀO LÃO ĐI LỘN XE


     Đồng hồ điểm 17h40’.

   “Về thôi cả nhà ơi”_Thằng bạn cùng phòng cười tươi roi rói như được mùa. Mấy đứa nhanh tay tắt máy tính, sửa soạn đồ ra về. Nhìn đứa nào đứa nấy cũng hớn hở như kiểu trông mong giây phút này lâu lắm rồi.

      - Chị Dung về với anh Tùng à?_Hằng cuteo nói vọng vào.
      - Hay em chở Dung ra đi_Lão Tùng nghiêm túc nói vọng ra.
      - Em hỏi vậy thôi, chẳng may anh không chở thì em còn cho chị đi nhờ, đỡ tội chị_Hằng cuteo vội giải thích.
      - Thôi, em về trước đây_ Con nhỏ phóng xe đi mất hút.
     Chả là, nhà con bé điều kiện quá nên hễ muốn đi đâu cũng phải có tài xế riêng, phụ xe riêng không thì nó không chịu và dĩ nhiên rồi  xe bus là sự lựa chọn số 1 của nó. Được cái ăn ở tốt, vậy nên, ngày nào tan làm nó cũng được người này, người kia rước ra tận điểm dừng xe bus để bắt xe về chứ không phải lê lết đi bộ. 


    Mọi ngày, lão ta chỉ cho con bé đi nhờ tới điểm bus đầu tiên để bắt xe, nhưng hôm nay chả hiều sao, đầu óc lão có vấn đề hay sao mà tự dưng nói: 

      - Để hôm nay tui chở tới bến thứ 2 nhé?
      - Ờ, hẳn là bến thứ 2 cơ đấy!
     Nhưng ngu gì mà con bé chịu để yên vậy chứ: 
      - Thôi, đưa tui ra thẳng đầu đường Nguyễn Trãi đi, đỡ mất công tui thay xe, thay tài xế, phụ xe 2 lần.

      Kít…ttttttttttttttt. 
      - Cho tui xuống đây, ông về đi. Lão lao xe vụt mất. 
    - À, này “Cảm ơn nhé” _Con bé nói đua theo vận tốc con xe máy lão đang chạy trên đường.
      - Uhm, chắc gì lão đã nghe thấy.


   Con nhỏ đi loanh quanh tại điểm dừng xe bus, miệng lẩm bẩm vài câu tiếng anh: “ MTP, would you like to have dinner with me?...”. 2p sau, phía xa xa, thấp thoáng con bus 02 lù lù lao tới. 

 - Xe hôm nay gì mà đông dễ sợ, mọi ngày thì vắng tanh vắng heo như cái nhà ma ở đường Kim Mã. Ấy thế mà, hôm nay nhìn đâu cũng chật kín sạch sành sanh chỗ ngồi. Ờ, thì đứng cũng được, mấy khi được làm người mẫu mà có đông khán giả thế này, chà chà cảm giác cũng khoan khoái ghê.

   Điểm dừng tiếp theo…

  - Ôi trời, cái ngày gì không biết, xe đã đông, mà cái điểm dừng nào người đông cũng y chang SKY ấy. Cứ vài ba người xuống, thì lại đôi ba người lên. Kể ra cũng lạ.

  - y, nghĩ lại mới nhớ, hôm nay con bé được lão rước ra tới tận chỗ bắt con bus 02 mà, hình như đâu đúng cái khung giờ mấy ông bà lão làng đi họp tổ văn hóa về, thảo nào trải dài từ đầu xe tới cuối xe, ghế nào cũng thấy toàn mấy ông lão đẹp trai, bà lão đẹp gái ngời ngời như còn xuân xanh. Nói thật, đến con bé nhìn mà còn hồn bay phách lạc.

   - Haha, có ghế trống rồi, ngồi luôn cho nóng hổi. Ối, còn chưa kịp nóng mà…
  - Bà ơi, bà ngồi xuống đây ạ _Con bé nhanh nhảu nhường ngay ghế cho một bà cụ. Ờ, thì ghế của con bé thì toàn quyền con bé quyết định mà.


Suốt cả chặng đường chưa nổi 3km mà con bé cứ đứng lên, ngồi xuống hoa hết cả mắt, chóng hết cả mặt. Âu cũng vì con bé quá nhiệt tình. Sau cùng, đường về nhà chẳng còn bao xa, con bé cũng tiếp cận được một vị trí an toàn để yên tâm an tọa những km cuối cùng.

   Điểm dừng tiếp theo…

   Lớp lớp người xuống, người người lại lên. Ngồi trên xe mà con bé vẫn lẩm bà lẩm bẩm mấy câu tiếng anh, nó nói như lời gió thì thầm bên tai mà tại sao hết đứa trên ngó xuống, đứa ngồi cạnh lại quay sang với ánh mắt… Thôi, bỏ đi vì cũng không biết diễn tả sao cho đúng.

   Bất chợt, một bà cụ vừa ngồi xuống ghế, xe lăn bánh đâu đó khoảng 10s.

     - Chú phụ xe ơi cho tôi xuống Giáp Bát nhé”_Giọng một bà cụ cất lên.

     - Giáp Bát nào ở đây bà ơi _tiếng anh phụ xe đẹp trai vọng xuống. 

   Bà cụ ngơ ngác, thôi chết rồi: “Ngày nào cũng bắt con bus 02 đi thăm con gái, hôm nay tính đi Giáp Bát, đáng lẽ ra bắt con bus 21, vậy mà thế nào lại lên nhầm con này? Đi nhầm 2 lần rồi chứ chẳng chơi, mất toi 2 cái vé, 18k chứ cũng ít ỏi gì đâu”_bà lão thảng thốt kêu lên nhưng coi cái mặt buồn cười dễ sợ.


   Mấy cô, mấy bác ngồi xung quanh nhìn bà cụ vừa cười, vừa lên tiếng tếu táo: “Ai bảo bà nhớ con gái cho lắm vào”, “ Mà mẹ thừa tiền, tiêu bớt cho con gái đã sao?”… Mọi người ai nấy nhìn nhau cười khúc khích. Người ta nói đừng cười trên nỗi đau khổ của người khác, nhưng mấy khi có những tình huống trớ chêu tài tình như vậy. 

   Quay trở lại câu chuyện bà cụ, bà đứng lổm ngổm trên chiếc ghế gần cửa xuống, một tay xách đồ đạc, một tay nắm chặt thành ghế: “Ông lái xe ơi cho tôi xuống nhanh nào…”

                       Seri Truyện ngắn: XE BUS THỜI NAY


Read More

TRANG XÃ HỘI

Facebook Youtube Gmail RSS Feed

BÀI VIẾT PHỔ BIẾN

BÀI VIẾT MỚI

KHO BLOG

CHỦ ĐỀ

24h-Mat-troi-thuc-giac,7,Chuyen-an,3,Chuyen-cua...,4,Chuyen-di,4,Chuyen-hoc,2,Chuyen-song,7,Nguoi-dac-biet,2,
Tên

EDU7- KHÁT VỌNG KẾ TIẾP

Đường dây không bao giờ lạnh

SĐT: 036 424 9186 (ZALO) Email: thudung.qtvp@gmail.com.

LỜI NGỎ

Chào mừng các bạn đến với Blog của Dung Brave!
Cùng tôi chia sẻ những câu chuyện thú vị về cuộc sống nhé!
Dung Brave luôn sẵn sàng!

Copyright © Dung Brave | Powered by Blogger
Design by Lizard Themes | Blogger Theme by Lasantha - PremiumBloggerTemplates.com