Hà
Nội, ngày 13/10/2017
Mẹ à, là con đây, mẹ rất bất ngờ đúng không?
Đây là
ngày con mong chờ từ lâu lắm rồi! Trước đây con không biết làm cách nào để có
thể khiến mẹ đặt chân lên Hà Nội một lần. Giờ thì ước mơ của con đã thành sự
thật! Thì ra , nó không hề khó như những gì con nghĩ…
Con xin
lỗi 25 năm qua chưa cho mẹ được giây phút nào vui vẻ, yên tâm về con. Con là
cái đứa ngang bướng nhất nhà, thích gì làm đó, ít khi nghe lời bố mẹ… Cũng vì
lẽ đó mà con thấy tình cảm giữa mẹ và con, kể cả là mấy chị em ngày càng xa
cách.
Con trở
nên lạnh lùng, đơn độc và gần như không muốn nói chuyện với ai cả. Nếu là
khoảng thời gian trước đây, lúc còn đi học cấp 2 hay cấp 3, thậm chí là lúc học
cao đẳng, mỗi lần tan học chúng bạn vui vẻ ra về, con lại rơi vào tình trạng
không biết đi về đâu? Về nhà sao? Không, một ý nghĩ lúc nào cũng thường trực
trong con: “Đi đi, đừng có về, về nhà có gì đâu ngoài căn nhà lãnh lẽo, u ám
với những người không hề hiểu mày”. Mẹ biết không, điều con sợ nhất là về nhà
rồi lại đối mặt với bố, với mẹ. Con không muốn những cuộc xung đột, cãi vã… lại
xảy ra mà không rõ nguyên nhân, con không muốn bất kì ai phải khó xử, vậy nên,
con đã chủ động lựa chọn cách lảng tránh để không phải chạm mặt với mọi người…
Nhưng
thôi, chuyện đã qua rồi thì cho vào quá khứ mẹ nhé. Hôm nay, mẹ là nhân vật
chính, vậy nên con chỉ nói tới những gì thuộc về mẹ thôi!
Mẹ à,
con nói thật mẹ đừng buồn nhé! Mẹ không xinh đẹp, không hiền lành, mẹ không nhẹ
nhàng, cũng không giỏi nấu nướng… Mẹ không giỏi thứ gì cả… Nhưng mẹ biết không?Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất của chúng con. Mẹ không giỏi thứ gì cả… Nhưng sự
thật, mẹ giỏi tất cả mọi thứ! Tuy trong mắt người khác, những điều mẹ làm nó
chưa thực sự hoàn hảo, có khi còn vô nghĩa, nhưng con biết rất rõ, tất cả những điều ấy được gói trọn bằng
tình yêu thương và tâm huyết của mẹ. Vậy nên, trong mắt chúng con, những điều ấy luôn là hoàn hảo nhất (Hì, con nịnh mẹ đấy ^-^). Chúng con thấy tự hào khi mẹ là mẹ của chúng con!
Mẹ biết
không? Một người đàn bà, tuổi thanh xuân bị chôn vùi trong một ngôi nhà lạnh
lẽo, u ám ở một làng quê nhỏ. Ngày ngày, người đàn bà ấy làm việc quần quật từ
lúc mặt trời chưa mọc cho tới canh khuya… Màn đêm buông xuống, cũng là lúc
người phụ nữ đó đơn độc trong bóng tối, không ngủ, trằn trọc… suy nghĩ… hai
hàng nước mắt rơi xuống lã chã trên gò má xương xẩu những nốt đồi mồi xám xịt,
khóc vì lo cho những đứa con khờ khạo, thơ dại… khóc vì lo cho cuộc sống hiện
tại, lo cho tương lai của chúng...
Mẹ à, mẹ biết người đàn bà đó là ai đúng không? Từ trái tim, con
rất ngưỡng mộ và cảm phục tấm lòng của người đàn bà đó dành cho những đứa con
của mình. Và người đàn bà đó không ai khác chính là mẹ. Người đã mang nặng đẻ
đau 9 tháng 10 ngày, sinh con ra trên đời, cho con một cuộc sống đủ đầy đủ, ấm no.
Người đã dãi nắng, dầm mưa, thức khuya dậy sớm lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ của
mấy chị em con. Người đã cõng con trên vai đi từng bậc cầu thang, hết tầng này
tới tầng khác của bệnh viện… khi con không thể tự mình bước đi được… Người đã
chở con đi trên chiếc xe đạp cũ kĩ qua bao đoạn đường dài mấy chục km để về
nhà… Người đã khóc cạn cả nước mắt, đã chịu đựng bao nỗi đau về thể xác lẫn
tinh thần chỉ mong sao chúng con có một mái nhà đủ cả cha lẫn mẹ, để chúng con không
bị người đời chê cười, đàm tiếu, rèm pha… Sự hi sinh của mẹ không có gì sánh
bằng, tình mẹ rộng lớn như biển cả mênh mông… Chỉ có mẹ là người thương yêu
chúng con nhất! Cũng chỉ có mẹ yêu thương chúng con theo cái cách của mẹ: yêu
bằng đòn roi, bằng nước mắt, bằng sự nghiêm khắc… Chỉ có mẹ là người yêu thương
chúng con vô điều kiện!
Mẹ ơi,
có biết bao lần con tự nhủ sẽ không làm cho mẹ khổ nữa đâu . Nhưng con vẫn là
một đứa trẻ in vết hằn lên trán me lo toan. Hết lần này đến lần khác, con đã
làm cho mẹ phải buồn, làm cho cha phải khổ, con vô tâm, vô tình, trước những
nỗi khổ đau đó của cha mẹ.
Mỗi lần
về nhà con thờ ơ, không một lời chào, không lời hỏi thăm, chắc mẹ buồn lắm.
Nhưng mẹ ơi, sự thật không phải những gì mẹ đang thấy. Chỉ vì con là đứa lạnh
lùng, không biết bày tỏ cảm xúc, cũng không biết nói lời tình cảm như chị đầu
và 2 em. Con thô kệch, nhưng con sống nội tâm lắm đấy! Tình yêu con dành cho
mẹ, con không nói ra, con để ở trái tim và thông qua bằng hành động. Con cố
gắng học thật giỏi, con cố gắng làm thật chăm, con cố gắng mạnh mẽ… tất cả là
vì không muốn ngã gục trước hoàn cảnh gia đình mình trước khi con trưởng thành
và đủ tự tin để có thể nói ra tình cảm thật của mình với mẹ… Mẹ đau, con cũng
đau, mẹ khóc con cũng khóc. Nhưng con biết là mẹ chẳng hề mảy may biết những
điều này vì mọi thứ diễn ra con đều dấu kín trong lòng. Đúng là con cố tình làm
vậy. Con cố tình để bố mẹ và tất cả những người xung quanh ghét con… Con là vậy
đấy! Con sẽ không giải thích! Con muốn một ngày nào đó tất cả mọi người sẽ hiểu
ra lý do…
Mẹ chắc cũng không hề hay biết, con vẫn thường hay nhìn trộm và
ngắm nhìn mẹ từ phía sau… Cả một thân hình gầy gò, liêu xiêu trong cái nắng buổi trưa gay
gắt hay cái nắng chiều chạng vạng đã dịu. Đôi mắt mẹ xa xăm, mỗi lần nhìn con
như trực chờ một điều gì đó… Mái đầu mẹ đã ngả hai màu tóc, tóc trắng mẹ mỗi
lúc dầy hơn theo từng ngày. Đôi bàn tay của mẹ sao mà nhăn nheo, sao mà yếu
gầy, sao mà nhiều những vết sẹo, bàn tay của mẹ còn có những nứt nẻ, mà mỗi lần
khi những giọt nước thấm vào mẹ lại rụt tay lại, vì quá đau đớn. Đôi bàn chân
kia, đã phải lê từng bước, không ngừng nghỉ, xước xát, nứt nẻ, dớm máu vì những
tai nạn vô tình…
Mẹ, một
người đàn bà quê mùa, chân chất. Mẹ giản dị, mộc mạc, sống tầm thường như nước
lọc. Mẹ không thích quần áo đẹp. Mẹ không thích son phấn. Mẹ không thích
shopping. Mẹ không thích du lịch… Mẹ chỉ thích làm việc, kiếm từng đồng tiền,
chắt chiu lo cho cuộc sống gia đình. Mẹ là vậy đấy! Con không hiểu tại sao, có
áo mới mẹ không mặc, có đồ ăn ngon mẹ không ăn, cho mẹ đi chơi mẹ nói không
muốn, mẹ kêu mẹ bị say xe… Mẹ thật khó hiểu.... Đúng hơn, mẹ là người con thấy
khó chiều nhất!
Có những lúc, ngồi một mình con mới ngẫm ra trong nước mắt: Không
phải vì mẹ không thích xinh đẹp, không thích mặc quần áo mới, mà là vì mẹ nghĩ
mình dẫu có đẹp, có mặc quần áo mới cũng không ai ngắm, ai khen… Không phải vì
mẹ không thích đồ ăn ngon, mà là vì mẹ muốn nhường cho chúng con ăn... Mẹ chấp
nhận ăn mì tôm, mà đâu phải là một tô mì nguyên còn nóng…, mỗi bữa của mẹ là
những phần cơm hay phần mì thừa con để lại vì không ăn hết… Chắc mẹ còn nhớ
chứ?… Không phải vì mẹ không đói mà là vì có ăn, mẹ cũng không nuốt nổi… đã từ
lâu rồi mẹ không còn cảm giác ngon khi ăn nữa… Không phải vì mẹ không thích đi
chơi mà vì mẹ sợ con tốn tiền, mẹ sợ mẹ vắng nhà rồi công việc đồng áng, nhà
cửa ai làm… đàn lợn, đàn bò, đàn gà ai chăm… Cả đời mẹ, luôn sống cùng những
nỗi lo thường trực mà chưa có ngày nào thảnh thơi, sống cho chính mình.

Mẹ à,
còn một điều nữa con nghĩ mẹ cần phải biết. Mẹ là một người rất đặc biệt! Mẹ
giống như một vị thánh vậy, mình đồng da sắt, làm việc không biết mệt mỏi… Nhưng…con
lại sai rồi, không phải mẹ không biết mệt mỏi vì mẹ cũng là mình người da thịt giống như bao người khác, chỉ là những điều mẹ làm kì thực mà nói nó quá phi thường và vĩ đại. Cái
ngày con nhận được hung tin, nói thật là con đã khóc và quyết định sáng hôm sau
trở về nhà ngay, nhưng con vẫn luôn nghĩ rằng, mẹ sẽ không sao đâu! Có lẽ, ông
trời chỉ đang cố tình tạo ra nghịch cảnh này để huých con một cú thật mạnh,
thật đau, giúp con thức tỉnh để rồi hối thúc con làm những điều này cho mẹ. Con
đã trì hoãn cả trăm lần, nghìn lần… Và rồi mẹ thấy không? Những điều con mong
muốn giờ đã thành sự thật! Nếu trước đây, để nói ra được những lời yêu thương
với mẹ thì đó là điều khó khăn nhất đối với con vì khi đó con vẫn thường trêu
với bạn bè mình rằng: “Có cho tao tiền, tao cũng không dám nói… Chúng mày không thể hiểu được, điều tao sợ nhất là đối diện với mẹ vì chưa cần nói mà chỉ cần nhìn vào khuôn mặt đó, đôi
mắt đó thôi là cả người tao mềm nhũn ra, không thể kìm nổi nước mắt và cảm xúc.
Mẹ là người mà tao rất mực yêu thương, người mà tao chưa từng có lấy một cái
ôm, một cái hôn, một cái ngả người hay vỗ về đơn giản nhất,… ngay cả những lúc mẹ cần
những điều giản dị ấy, tao vẫn cố chấp và vô tâm vì chính sự ích kỉ của mình!...".
Vậy nên,
mẹ yên tâm đi, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tuy con ở một nơi xa, không gần mẹ.
Nhưng ngày ngày con sẽ cầu nguyện cho mẹ luôn mạnh khỏe, cười thật tươi và hạnh
phúc hơn. Mẹ phải sống vui vẻ cho tới ngày con thành công để con có thể báo
hiếu với mẹ.
Mẹ nhớ, ở
nhà làm việc ít đi, ăn uống và ngủ nghỉ điều độ hơn. Mẹ đừng suy nghĩ nhiều
nữa, hãy luôn lạc quan và vui vẻ vì từ giờ đã có con ở đây, sẽ không phải là
một đứa con vô tâm, lạnh lùng nữa. Con nhất định quan tâm mẹ nhiều hơn, không
chỉ bằng hành động mà còn bằng lời nói và bằng sự cố gắng, nỗ lực của mình cho
tương lai… kết quả sắp tới chính là thứ quả ngọt nhất mà con sẽ mang về báo hiếu mẹ.
Con giờ
đã lớn, 25 tuổi đầu mà chưa giúp được gì cho mẹ, đã vậy luôn làm mẹ phải lo
lắng. Con thấy mình rất có lỗi. Hôm nay, con chính thức xin lỗi mẹ. 54 năm qua,
mẹ luôn sống vì chúng con, ngày hôm nay mẹ hãy sống cho chính bản thân mình, mẹ
nhé. Hôm nay, là ngày của mẹ, con chỉ muốn mẹ vui cười, hạnh phúc mà thôi. Mẹ
cười lên nhé, cười thật nhiều nhé, con chỉ muốn hát khúc ca này và sẽ mãi mãi
bên mẹ. Con yêu mẹ!...
Con của
mẹ!











0 nhận xét:
Đăng nhận xét