Ha Ha, vẫn câu " Do ăn ở cả thôi :"
Sau cuộc hẹn hôm qua, lúc về khoảng 21h gì đó, đường Trường Chinh vẫn đông nghẹt người vì lý do duy nhất TẮC ĐƯỜNG.
Con bé đi thong thả lắm, không dám đi ẩu như mọi khi vì có một cô gái đẹp ngôì sau. Vậy mà thế nào "Khạch 1 cái", Chiếc gương ô tô văng ra rơi xuống lòng đường. Nghĩ bụng "THÔI TIÊU". Cũng bối rối lắm ^_^
Đi thêm một đoạn nữa khoảng 10m , con bé tạt xe vào lề đường, chờ nạn nhân đi tới.
Mấy cậu thanh niên đi vượt qua, cố ngoái đầu lại nói to "Chạy đi không nó bắt đền đấy".
Thanh niên cứng lắm, chỉ đứng cười thôi.
Chiếc xe ô tô màu xanh từ từ tiến chậm lại, chủ của nạn nhân kéo gương xe xuống. Một đôi vợ chồng trẻ cùng đứa bé nhỏ xíu. Khuôn mặt đôi vợ chồng bình tĩnh, có chút khó chịu, nhìn con bé đồng thanh nói "Đi đứng kiểu gì thế?".
Con bé ngại ngùng: Em xin lỗi, anh chị muốn đền bao nhiêu ạ?
Người vợ đưa đứa bé cho chồng bế, rồi mở cửa xe bước xuống, chị vớ cái vỏ nhựa của gương xe trong ghế ngồi rồi thử lắp lại.
Chưa đến 1 phút, nạn nhân bình phục vì chiếc gương đã đẹp trở lại.
Ai nấy nhẹ nhõm, chị bảo con bé: Từ sau đi đứng cẩn thận!
Con bé vui mừng, cảm ơn rối rít rồi tiếp tục cuộc hành trình ĐI ĐỂ TRỞ VỀ :D
P/s: Cơ mà ảnh liên quan quá cơ.
__Dung Brave__
18/11/2017

0 nhận xét:
Đăng nhận xét