Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường!

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

TUỔI 20_NGÃ RẼ CỦA CUỘC ĐỜI




"Từ thuở nhỏ chúng ta có những ước mơ trở thành người này người kia.Thế nhưng rồi chúng ta lớn lên theo thời gian thì những ước mơ đó dần tan biến. Và rồi vào một ngày đẹp trời của tuổi 20 có người hỏi tôi: "Bây giờ bạn muốn gì?".Lúc đó thì tôi thực sự không biết là mình muốn gì. Cho dù tôi cầm THẦN ĐÈN trong tay thì tôi cũng cho vô thùng rác thôi..."

Cho đến bây giờ khi tôi đi làm bất kỳ việc gì tôi luôn tự hỏi mình một câu thế này: "Mày làm việc này thì có học được cái gì mới không?" "Hôm nay mày sẽ giải quyết thêm được việc gì?". Xa hơn, tôi hỏi mình "Tháng tới, năm tới mày sẽ phát triển đến mức nào?"

Tôi sợ nhất một công việc dậm chân tại chỗ, sáng xách túi ra khỏi cửa, ngồi đồng 8 tiếng, làm cho xong việc và trở về nhà theo kiểu thoát khỏi ngục tù. Đó không phải là thứ tôi lựa chọn có thể là tôi quá tham lam, vừa muốn một công việc mình thích, lại vừa muốn có tiền (vâng, MỤC ĐÍCH TỐI CAO CỦA VIỆC ĐI LÀM).


Nhưng bản thân tôi không chấp nhận việc hy sinh tất cả chỉ để kiếm tiền. Tôi muốn mình hoàn thiện hơn, đó là mong ước lớn nhất của bản thân. Tôi nghĩ rằng khi tôi hoàn thiện các kỹ năng của mình, thì tiền sẽ tự tìm đến sau đó. Cho nên tôi nghĩ đi làm cũng giống như đi học vậy. Mỗi ngày tôi sẽ cố gắng tìm ra một "mục đích" để làm và học hỏi ngày hôm đó, để duy trì cái say mê công việc. Tôi sợ mình bị ì nếu ngồi lâu quá, làm một công việc nhàm chán ngày này qua ngày khác rồi đâm ra khó tính cáu bẳn. Tôi sợ nhất và ám ảnh nhất về việc này.

Tôi đã gặp không ít người trẻ, như tôi, giỏi hơn tôi rất nhiều, nhưng họ bị nhét vào những công việc nhạt nhẽo, rồi chào buổi sáng bằng những cái ngáp, dăm cốc cà phê nguội, họ mất hết động lực để phấn đấu, phát triển. Trước đó họ từng nói với tôi: "Tao sẽ học thêm cái này, cái kia, dành tiền đi chỗ này, chỗ khác" nhưng rồi với cái nhịp đều đều lặp lại ngày này qua ngày khác, họ dần cũng chỉ như một cái bóng, chờ tiếng chuông reo báo hết giờ rồi về nhà, vạ vật vài vại bia, ăn bát cơm, lướt nét vài thông tin vô bổ rồi lại nằm ngủ. Họ không còn kể về những ước mơ vẫn cháy trong họ như trước nữa, thay vào đó, họ lo lắng về biên chế, đấu đá, cắt giảm ngân sách, xã hội thời cuộc rồi dần bất mãn với cuộc sống họ hiện có bây giờ.


Đó có lẽ là cái hoảng loạn tuổi hai mươi như tôi đọc ở đâu đó, tự nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh, không biết mình ở đâu, muốn gì, đi tiếp thế nào. Tôi đã từng như vậy, khoảng thời gian tôi đi học cũng như thời gian không tìm ra việc làm - tôi thấm thía điều đó. Có những ngày tôi ngủ đến hết ngày, đợi các anh em đến rồi chơi điện tử hay làm cái gì đó thì tùy hứng, ngày này qua ngày khác. Tôi nghĩ ra các thú tiêu khiển, các việc tiêu tiền, để cho mình cảm thấy bận rộn, và "đang sống" .

Nhưng có lẽ phải rất cảm ơn khoảng thời gian "mất phương hướng" đó, gia đình tôi nữa, những người chưa bao giờ đánh mất lòng tin vào tôi trong những khúc quanh của cuộc đời.

CHẲNG CÓ CÁI PHÉP MÀU NÀO CẢ, PHẢI TỰ BẢN THÂN ĐỐI DIỆN VÀ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ CỦA CHÍNH MÌNH. Đúng vậy, KHI BẠN TOÀN TÂM TOÀN Ý GIẢI QUYẾT MỘT VẤN ĐỀ NÀO ĐÓ - VÀ ĐÓ MỚI THỰC SỰ LÀ PHÉP MÀU DO CHÍNH BẢN THÂN MÌNH MANG LẠI.


Bản thân tôi đến khi kết thúc nghĩa vụ quân sự lúc đó mình cũng đã bước sang đến tuổi 20. Tôi cũng ngộ ra được nhiều điều từ cuộc sống. Từ những mối quan hệ, những người bạn bè đồng trang lứa với mình. Ai cũng giỏi giang, ai cũng cá tính, chỉ có điều không phải ai cũng đi cùng nhau, thế rồi mỗi người đi một con đường riêng và bản thân tôi cũng thế. Thôi thì sao cũng cố gắng cho bản thân mình.Mọi thứ xoay quanh việc tu thân: tức tu luyện bản thân trước.

Như Khổng Tử nói: "Ngô thập hữu ngũ nhi chí vu học, tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ". 15 tuổi đã chuyên tu học hành, sau đó mới đến ngưỡng 30 thành người phong thái, rồi đến tuổi 50 mới thấu hiểu mệnh trời. Đàn ông cơ bản về tầm tuổi 30 mới vào độ chín, còn khi trẻ tuổi thì muôn chuyện.

Tuổi trẻ là tuổi rất đẹp luôn khao khát dấn thân, khao khát thể hiện bản thân,mặc dù biết ít. Đôi khi biết ít lại càng muốn thể hiện nhiều. Nhưng ai cũng phải trải qua giai đoạn bồng bột để đạt đến ngưỡng hết "Thơ" nhưng không còn "ngây" nữa thì mới trưởng thành được. Tầm độ tuổi 18-25 nó là một giai đoạn bản lề. Giống như một cánh cửa chắc thì phải có bản lề tốt. Thì ở độ tuổi này làm bất cứ một điều gì thì cũng ảnh hưởng tới tương lai của mình. Độ tuổi này nó là giai đoạn bước ngoặt của cuộc đời.


Thay đổi môi trường sống,bắt đầu tự lập và bước chân vào xã hội, biển rộng trời cao tha hồ vùng vẫy. Mặc dù năm nay tôi mới 24 tuổi thôi, một độ tuổi cũng vẫn còn trẻ để nhận ra nhiều điều. Nhưng giờ đây tôi nhìn lại vào hành trình để tôi ngộ ra và cũng như chưa ngộ ra nhiều điều trong cuộc sống. Vậy thì bài viết này tôi xin viết lại những cảm xúc mà tuổi 20 tôi đã trải qua.

TUỔI 20 TÔI NHẬN RA GIÁ TRỊ CỦA SỨC KHỎE


Tôi hiểu một điều rằng, sức khỏe vô cùng quan trọng. Rất nhiều người lớn ngày trẻ không trân trọng sức khỏe, lười vận động, hút thuốc, rượu bia, nhậu nhẹt, lo nghĩ, tính toán… để bây giờ họ không thật sự khỏe mạnh. Họ bệnh tật, thuốc thang, đau ốm….

Tôi ngộ ra một điều rằng, 20 tuổi tôi càng sống vội, thức thâu đêm cắm mình bên quán game, nhậu nhẹt những quán xá vỉa hè không đảm bảo chất lượng, cả ngày chỉ ù lì bên chiếc máy tính không chịu vận động… sau này tôi sẽ phải trả giá. Sinh viên còn trẻ còn khỏe, tôi không ăn uống đầy đủ ngay từ bây giờ, nhịn ăn, mì tôm qua ngày, không ăn sáng, ngủ không đủ giấc, không tập thể dục… sau này hậu quả sẽ đến.

TUỔI 20 TÔI NGỘ RA GIÁ TRỊ CỦA ĐỒNG TIỀN



Tôi hiểu một điều rằng, đồng tiền vô cùng quan trọng, dù nó không phải là tất cả. Có một giá trị hiển nhiên mà đồng tiên mang lại: nó giúp con người ta đỡ đau đầu vì rất nhiều chuyện liên quan tiền trong cuộc sống.

Tôi cũng ngộ ra được sức mạnh chi phối của đồng tiền. Tôi chứng kiến cảnh có những người hàng tháng chỉ riêng tiền trả lãi ngân hàng thôi cũng khiến họ đủ vất vả như thế nào. Cái nghèo nó khiến người ta phải lo nghĩ. Tôi cũng biết được vì đồng tiền mà có những gia đình cãi cọ, sứt mẻ. Tôi chứng kiến cảnh, vì thiếu thốn gia đình trợ cấp, nhiều sinh viên khao khát kiếm tiền một cách mù quáng để rồi bị lừa vào làm những việc làm phi pháp.

Tôi ngộ ra một điều, 20 tuổi tôi phải ngưng đốt tiền ngay từ bây giờ. Không được phép lãng phí cho những cuộc chơi vô bổ. Tiền chỉ thực sự được dùng cho những việc chính đáng. Tiền không phải là mục đích sống của tôi nhưng tôi cần tiền để làm những việc cần phải làm.

20 TUỔI TÔI NGỘ RA GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN


Tôi hiểu một điều rằng, thời gian vô cùng quan trọng. Cách tôi sử dụng thời gian như thế nào sẽ tạo ra kết quả cuộc đời tôi. Tại sao có những chiếc đồng hồ giá lên tới hàng trăm triệu? Có một lí do là bởi vì những chiếc đồng hồ đắt tiền ấy sẽ nhắc người chủ của nó về cái giá của thời gian. Ngay từ bây giờ, tôi phải trân trọng những khoảnh khắc thời gian mình có, phải trân trọng giây phút bên những người mình thương yêu và quyết tâm sử dụng thời gian sao cho có ích.
Tôi ngộ ra ngay bây giờ là lúc tôi phải sống cuộc đời thật vì thời gian không trở lại. Ngay bây giờ mình phải tận hưởng cuộc sống. Dù có chuyện gì, tôi cũng phải sống trọn vẹn mỗi ngày. Sống hạnh phúc để đạt được thành công chứ không phải đau khổ để có thành công rồi khi đó mới cho phép mình hạnh phúc. Ngay bây giờ, dù chuyện gì xảy ra, tôi cũng điềm đạm, bình tĩnh với nó. Đơn giản để tôi luôn được sự bình an trong tâm hồn.

Tôi ngộ ra một điều rằng tuy thời gian không bao giờ quay trở lại, nhưng cũng không bao giờ là quá muộn cho một sự khởi đầu. 20 tuổi, tôi có rất nhiều việc phải làm phía trước nhưng tôi sẽ không nóng vội muốn giải quyết vấn đề cả đời chỉ trong một ngày. Tôi sẽ lập kế hoạch cụ thể, và đơn giản, cứ đi đi, làm từng việc nhỏ, việc nhỏ, mọi thứ sẽ đi đúng trật tự của nó.

20 TUỔI TÔI NHẬN RA SỨC MẠNH CỦA TRÍ TUỆ


Tôi hiểu một điều rằng, trí tuệ vô cùng quan trọng. Trí tuệ mang lại rất nhiều giá trị. Nếu mình tư duy kém cỏi, mình bất lợi rất nhiều. Có những người phải làm công việc cực nhọc không được như ý muốn như chạy xe ôm, đẩy xe rác.. Và ngoài kia, rất nhiều người tôi chứng kiến họ không có sự lựa chọn nghề nghiệp, phải vắt kiệt mình để mưu sinh sống qua từng ngày, họ phải vất vả, lăn lộn, cũng chỉ vì một điều là họ không học hoặc không được học hành tử tế.

Tôi nhìn thấy những cái giá đó và tôi quyết tâm mình phải là một người có tư duy tốt. Ngay từ 20 tuổi, tôi phải học hành cẩn thận. Học tốt ở trường học là chưa đủ, bởi tôi cần học hỏi cả ở trường đời. Giống như câu nói: “Mỗi ngày trôi qua tôi sẽ học một điều gì đó. Mỗi người tôi gặp đều sẽ là một người thầy của tôi.”

20 TUỔI TÔI NGỘ RA TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA CÁC MỐI QUAN HỆ



Tôi hiểu một điều rằng, những mối quan hệ thân thiết nhất của tôi tạo ra cuộc sống của tôi. Dù bố mẹ có lúc mắng chửi, dù trước đây có lúc tôi ghét bố mẹ mình nhưng nếu không có bố mẹ, tôi không tồn tại trên đời này. Cuộc sống hàng ngày của tôi, những đồng tiền tôi tiêu: từ tiền ăn, tiền học cho đến tiền nhà đều do bố mẹ trợ cấp.

Tôi ngộ ra một điều rằng, có những lúc trên đường đời, tôi sẽ phải đối mặt với khó khăn, thử thách. Có thể sẽ có những lúc mọi người quay lưng đi, không có ai bên cạnh mình. Những lúc ấy, tôi sẽ rất cần một điểm tựa, một sự ủng hộ, một lời động viên. Tôi sẽ phải trả giá nếu chọn nhầm bạn, vì thế tôi phải chọn những người bạn đúng đắn. Không cần có nhiều bạn, chỉ cần những người bạn có chất lượng. Và đặc biệt mình phải luôn trân trọng, biết ơn những người đã đi qua cuộc đời mình cho dù họ là ai.

20 TUỔI, TÔI NGỘ RA CÒN NHIỀU ĐIỀU TÔI CHƯA NGỘ RA


Tôi chưa ngộ ra được ý nghĩa cuộc đời, tôi chưa ngộ ra được những quy luật cuộc sống, tôi chưa ngộ ra được mình sống để làm gì… Chỉ có một điều tôi chắc chắn: cứ sống, cứ cháy hết mình, tham gia trọn vẹn mỗi ngày, tôi sẽ có câu trả lời cho những điều bí ẩn đang chờ đón phía trước.

Hiện tại, khi viết những dòng chữ này chia sẻ với mọi người khi tôi đang ở tuổi 24 , tôi biết ơn cuộc sống và những bài học được ban tặng. Tôi thấy mình luôn là một người may mắn, gặp nhiều người tốt và cơ hội lớn.


Chưa biết rồi mai này thế nào, tôi có thêm thắt được cái gì mới không, nhưng nếu để dừng lại ngó quanh một lần nữa vào lúc này, tôi biết mình phải làm gì, đi từ đâu, hoàn thiện thêm phần nào trong những thiếu hụt mà bản thân đang gặp. Tôi cũng nhìn ra tôi của 1 tháng tới, 3 tháng tiếp theo, và mục đích của 1 năm trước mắt là gì.


Tôi mong cho các bạn tìm được mục đích của những việc mình làm hiện giờ, và sức khỏe để thực hiện chúng. Hãy chăm chỉ, hãy dậy sớm hơn, ăn sáng đầy đủ, làm cho mình bận rộn nhất có thể! Hãy sống. Hãy đối diện với vấn đề của bản thân, nhìn thẳng vào nó, tôi tin rằng bạn sẽ có cách giải quyết, và tìm được một con đường cho riêng mình, dù ngắn hay dài để đi tới thành công.


__Tony Nguyễn__
Lời ngỏ:
Trung Anh_một người bạn, một người em và cũng là một người thầy của tôi. Con người này với tôi rất đặc biệt. Tôi và cậu ta từ hai người xa lạ lại trở nên thân quen tự bao giờ. Mới quen, nhưng cậu ta đã chẳng ngần ngại kể tôi nghe vềcuộc đời đầy sóng gió, bi thảm nhưng cực kì thú vị của mình. Bất ngờ, kịch tính, xúc động, ngưỡng mộ, tự hào... Đó là tất cả những cảm xúc đa n xem lẫn lộn kể từ giây phút khi tôi biết rõ hơn về người em bí ẩn này.

Ừ, thì gọi là thân nhưng cậu ta và tôi chưa từng gặp nhau ở ngoài đời bao giờ. Vốn là một cậu bé dày dạn kinh nghiệm trong cuộc sống, chưa có bất cứ thứ gì trên đời mà cậu ta chưa từng thử qua: Bài bạc, đánh nhau, gái gú, chất kích thích, gây nghiện... Cậu ta đúng là làm tôi thấy sởn cả gai ốc. Từ vực thẳm gần như không lối thoát, cậu ấy bằng tinh thần thép và con tim vẫn còn rực cháy của mình đã sống dậy, vượt qua mọi nghịch cảnh và vươn tới những ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Câu chuyện về bản thân mà cậu ấy chia sẻ đã cho tôi thấy được bài học: Vềniềm tin, ý chí, về nghị lực , mong muốn vươn tới một cuộc sống ý nghĩa thực thụ.

Nói về gia đình, Trung Anh có một người mẹ và người bốtuyệt vời, một người em xuất sắc và những người bạn thú vị. Dĩ nhiên, những người mà cậu ấy thương yêu nhất thì tôi đều quen họ và cũng khá là thân đấy.

Trung Anh sang Nhật làm việc được 2 năm, kể từ khi biết nhau, chị em tôi đã hứa hẹn không biết bao nhiêu kế hoạch mà buồn thay tới bây giờ vẫn chưa có lấy một kế hoạch thành hiện thực. Tôi vẫn mong cậu bé vềnước để chị em tôi gặp nhau, trà chanh chém gió, tâm sự những buồn vui trong cuộc sống. À, cậu ta còn nợ tôi nhiều khoản nợ không tên. Chắc chăn khi cậu ta vềViệt Nam là tôi sẽ đòi ra mặt luôn. :D
...
y vậy, mà chỉ mấy hôm trước. Khi nghe tin cậu ấy tiếp tục ở lại Nhật 1 năm nữa vì có sự thay đổi về công việc. Tôi cảm thấy hơi buồn :(((

Với sự thay đổi cũng khá bất ngờ này, tôi hiểu cậu ấy đang phải chịu những áp lực về cả tinh thần lẫn thể chất. Tôi cũng lo cho cậu ấy. Hi vọng rằng, với một cậu bé bản lĩnh như Trung Anh rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi và cuộc sống sẽ đền đáp cho cậu ấy những điều xứng đáng mà trước đó cậu ta đã hi sinh trong quãng đời thanh xuân của mình.

Trung Anh à, hãy luôn sống thật tốt nhé. Chị vẫn ở đây, chờ ngày em về và những lời hứa của chị em mình chắc chắn sẽ được thực hiện! Nhớ ghi sổ nợ cho chị thường xuyên và cất giữ nó cẩn thận đấy ^-^
GOOD LUCK!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

TRANG XÃ HỘI

Facebook Youtube Gmail RSS Feed

BÀI VIẾT PHỔ BIẾN

BÀI VIẾT MỚI

KHO BLOG

CHỦ ĐỀ

24h-Mat-troi-thuc-giac,7,Chuyen-an,3,Chuyen-cua...,4,Chuyen-di,4,Chuyen-hoc,2,Chuyen-song,7,Nguoi-dac-biet,2,
Tên

EDU7- KHÁT VỌNG KẾ TIẾP

Đường dây không bao giờ lạnh

SĐT: 036 424 9186 (ZALO) Email: thudung.qtvp@gmail.com.

LỜI NGỎ

Chào mừng các bạn đến với Blog của Dung Brave!
Cùng tôi chia sẻ những câu chuyện thú vị về cuộc sống nhé!
Dung Brave luôn sẵn sàng!

Copyright © Dung Brave | Powered by Blogger
Design by Lizard Themes | Blogger Theme by Lasantha - PremiumBloggerTemplates.com