…Trên chiếc ghế tựa cạnh bàn học, con bé ngồi co ro vì cái lạnh buốt giá ngoài trời lùa vào qua lỗ thông gió gần khung cửa sổ, tay nó run run lật từng trang sách, miệng lẩm bẩm, mặt đăm chiêu đọc không thành tiếng: “Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh, mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?”
Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: “Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”.
“Tại sao?”_Con bé bị hút ngay vào câu chuyện;
“Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”
Con bé cười ngắt ngoéo, đoán chắc có cái gì đó sai sai, nó đọc tiếp: Bạn có lẽ sẽ cười vị lão tiên sinh này là hồ đồ, (biết ngay mà… ^.^)… nhưng mà bạn không biết là có rất nhiều người cũng nghĩ như thế sao? Người mà hàng ngày chăm sóc bạn, bạn cũng không cảm nhận được điều gì cả? Nhưng nếu là một người xa lạ ngẫu nhiên giúp đỡ bạn, bạn sẽ cho rằng đó là một người tốt, cha mẹ và người thân của bạn luôn luôn vì bạn mà hy sinh, mà đánh đổi nhưng bạn lại cảm thấy đó là việc đương nhiên, thậm chí có khi còn thấy phiền toái. Một khi người ngoài làm một việc na ná như thế thì bạn lại sẽ hết sức cảm kích. Đây chẳng phải là giống như đã hồ đồ “cảm kích ánh trăng mà phủ nhận mặt trời” hay sao?
…Đọc đến đây, mặt nó bỗng biến sắc. Lặng người đi hồi lâu, nó ngồi thu mình lại, trông hệt như con rùa rụt đầu vào mai vì xấu hổ... Nó bắt đầu lật lại kí ức, suy nghĩ về tất cả: "Mày đang cười ai vậy? Chính mày mới là cái đứa hồ đồ đáng để người khác cười, còn vị tiên sinh kia chỉ là một nhân vật được hư cấu trong câu chuyện không hề có thực… 24h năm qua, mày đã làm gì? Mày đã nhiều lần ngã nhưng không gục, vấp té xấp cả mặt nhưng chưa một lần than… Giờ còn gì đâu để mất, cơ hội đến rồi, thiên thời địa lợi nhân hòa, tất thảy đều ủng hộ mày. Vậy nên, tiến bước về phía trước thôi, đánh một trận thật to. Muốn thay đổi thế giới hãy thay đổi chính mình…. chính mình".
Những giọng nói nhỏ cứ vang lên trong đầu nó, văng vẳng bên tai… ngày càng to... ngày càng to ... ngày càng to hơn … Bỗng mặt nó sáng bừng lên, đôi mắt đầy hi vọng, nhìn thẳng về phía trước:
“Được rồi, mạnh mẽ là sự lựa chọn duy nhất của mày, hãy hướng về mặt trời để bóng tối ngả phía sau...
Tôi biết, trong số các bạn có ai đó còn đang đi lạc và mò mẫm trong bóng tối, sự cô quạnh, những nỗi sợ hãi bủa vây ăn mòn tâm trí và thể lực của các bạn từng giây, từng phút một… Vì sao bạn còn mò mẫm và đi lạc? Vì sao bạn chưa tìm thấy lối ra?... Có phải vì bạn đang đợi chờ một ai đó? Bạn chờ tôi? Nếu vậy, hãy ở yên đó, SUN TEAM sẽ đến và đưa bạn thoát khỏi nơi đáng sợ ấy!
Truyện ngắn: 24h - Mặt trời thức giấc
Phần 4: MẶT TRỜI BẠN ĐANG... Ở ĐÂU?
__15/01/2018__
P/s: Một chút về SUN TEAM đã được giải đáp và một chút HẤP DẪN, QUAN TRỌNG nhất ở phần còn lại của SUN TEAM hẹn các bạn trong Phần 5 của câu chuyện “24h, MẶT TRỜI THỨC GIẤC” nhé!



0 nhận xét:
Đăng nhận xét