Tích tắc… Tích tắc… Tích tắc…
Bóng tối khổng lồ cuộn tròn thành hố sâu, vật lộn với cơn bão, xoáy tất cả những gì còn sót lại mất hút theo tia sáng chợt lóe lên trong đầu nó!
Nó thở đều, tự trấn an mình.
Ngoài kia, gió chưa ngừng thổi, mưa chưa ngừng rơi... nhưng cảnh vật đã sống lại sau cuộc vật lộn không cân sức. Một con đường sáng bừng lên trong đêm tối, ở đó nó nhìn thấy thứ nó cần… Nó giật mình, biết mình đã thoát khỏi cuộc sống bế tắc chỉ trong khoảnh khắc.
Mọi cảm xúc buồn vui lẫn lộn cứ thế dâng trào, nó gồng mình cố nén lại tất cả thật sâu trong lòng.
Chính tia hi vọng ở đâu đó đã dẫn lối đưa nó tới con đường thật lạ, phía trước là ánh sáng, không phải cái thứ ánh sáng phát ra từ chiếc điện thoại của nó trên mặt bàn, cũng không phải thứ ánh sáng heo hắt của những chiếc đèn đường qua khung cửa kính loang lổ những hạt mưa đã vỡ, càng không phải thứ ánh sáng lập lòe, mờ nhạt phía xa xa trên những tòa nhà cao tầng…
Thứ ánh sáng này rất kì lạ, một màu sáng trong và bừng lên lấp lánh những sắc hồng vàng, nồng ấm… Cảm giác thật khoan khoái, dễ chịu…
Thứ ánh sáng bất chợt đến mang lại sự sống trên khuôn mặt nhợt nhạt của nó, phá vỡ đi không gian tĩnh mịch ngày đầu đông dữ tợn.
Thứ ánh sáng của thiên nhiên hài hòa, xoa dịu và hâm nóng tâm hồn nó suốt 24 năm, đó là THỨ ÁNH SÁNG MẶT TRỜI DIỆU KÌ mà không phải ai cũng nhìn thấy và cảm nhận được!
Chính thầy, đã giúp nó cảm nhận được nguồn ánh sáng diệu kì vĩnh hằng này…
Truyện ngắn: 24h - Mặt trời thức giấc
Phần 2: HỒI SINH
__12/01/2018__
P/s: Hại não nhỉ, muốn được thông não, mời các bạn đón đọc tiếp Phần 3 câu chuyện “24h, MẶT TRỜI THỨC GIẤC" nhé.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét