Tháng 4 rực rỡ...
Đây_ là câu nói được rất nhiều bạn trẻ tếu táo nhau khi nói về những câu chuyện tình bạn thân trong cuộc sống.
Ấy vậy mà câu chuyện của tôi thì đi ngược lại với đại đa số những gì gọi là hiển nhiên mà người ta vẫn nói.
Tôi với nó, 2 đứa biết nhau khi tình cờ học chung một trường..., ngồi chung 1 bàn. Ừ, 3 năm! Cùng học, cùng chơi, cùng cười, cùng khóc, cũng được gọi là thân đấy! :D
3 mùa thi, 3 mùa hoa phượng đỏ rực sân, 3 mùa co ro rảo bước trên con đường tới trường mỗi khi bước ra khỏi cánh cửa xe bus 25 xuống điểm dừng trước hẻm nhỏ vào trường.
...
Vượt qua bao kì thi căng thẳng không kém phần thú vị, cũng đến ngày cả hai cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp và rời khỏi ngôi trường thân yêu.
Ừ, 3 năm, thân nhau thật đấy, nhưng rồi cũng phải chia xa, cũng chưa kịp nói một lời!
Rồi lại 3 năm, chỉ đôi dòng tin nhắn, chưa một lần gặp lại... Ừ, thì thân ghê! Cuộc sống của sinh viên ra trường ồn ào, ai cũng cuốn theo dòng xoáy của cái gọi là dòng đời ''tự lập mưu sinh''...
Thế rồi, 3 năm xa cách 2 đứa cũng có dịp gặp nhau.
Đi ăn bún bò Huế, đi uống trà sữa DingTea, đi xem phim Rampage trong rạp, đi lượn lờ cả buổi ở Hồ Gươm nói cười chí choé, tự sướng như cái thời còn cắp sách đến trường...
Sao mà thấy yêu quá, thân ghê!
Cảm ơn mày vì tất cả, cảm ơn mày vì không phải ''thân ai người ấy lo'', cảm ơn mày vì còn nhớ đến tao, con bé khờ à <3
__23/4/2018__







0 nhận xét:
Đăng nhận xét