"Ai trong chúng ta cũng có những ngã rẽ của cuộc đời. Mỗi ngã rẽ gắn liền với một cột mốc và cột mốc ấy chính là kết quả của một giai đoạn. Tính sơ sơ thì tôi cũng đã trải qua 9 cái ngã rẽ... Và bạn, chí ít cũng đã xong 3..."
Mỗi ngã rẽ mở ra một cánh cửa, mỗi cánh của mở ra một bầu trời mới. Bạn có nhớ, cánh cửa đầu tiên của mỗi chúng ta đang ở đâu trong thế giới rộng lớn này không? Đó chính là nơi bạn và tôi sinh ra, là nơi chúng ta cất tiếng khóc chào đời, còn cả thế giới thì nhìn chúng ta và cười trong hạnh phúc.
Cánh cửa thứ 2 chính là ngôi trường mầm non thân yêu của bạn sau lũy tre làng, nơi bạn bắt đầu bước ra khỏi vùng an toàn _là căn nhà của bạn có những vòng tay âu yếm, nơi bạn bắt đầu tập tành làm quen với những người xa lạ, bạn bè, thầy cô…
…
Cứ thế, mỗi ngã rẽ mang tới cho chúng ta một khoảng trời riêng với những miền kí ức đặc trưng không thể trốn chạy đi đâu được.
Có những ngã rẽ, vốn đã được định sẵn từ trước và chỉ trực chờ ta tới mở cửa để bước qua. Nhưng, cũng có những ngã rẽ vô hình tìm đến, làm cuộc đời ta xáo trộn. Bất ngờ, bạn lặng thinh, bối rối và lo lắng: “Nên chọn ngã rẽ nào?”
Những ai đã từng đi qua những ngã rẽ quan trọng của cuộc đời đều phải thốt lên rằng: “Wow, cuộc đời này thật thú vị!”. Đặc biệt, với các cô cậu học sinh lớp 12, ngã rẽ khó khăn nhất khi chập chững bước vào cái tuổi 18 chính là một mớ hỗn độn những câu hỏi trong đầu: Nên thi đại học hay cầm tấm bằng rồi đi xin việc kiếm tiền nuôi gia đình? Nếu thi đại học thì nên thi khối gì, ngành gì, trường gì đây? Rớt đại học, bố mẹ, hàng xóm sẽ nghĩ gì về mình và liệu có nên ôn tập để thi lại…? Cá rằng, gần như ai cũng đã từng vò đầu bứt tai vì những câu hỏi lộn xộn, đau đầu như thế.
Bạn ạ, tôi cũng từng trải qua cái thời kì “khủng hoảng” đó, đáng buồn thay với tôi mọi thứ lại nhẹ như cơn gió thoảng qua trời. Đợt đó, bạn bè xung quanh tôi, đứa nào đứa nấy cũng đã có định hướng từ khi vào lớp 10, tụi nó đều xác định được nên thi khối gì, ngành gì, trường gì và chỉ lao đầu vào học, học và học suốt 3 năm cấp 3, hào hứng chỉ để chờ đến 2 ngày thi vượt cạn. Còn tôi, không hiểu là sự đời trớ trêu hay sao mà cuối học kì 2 lớp 12 tôi vẫn chưa xác định được mình sẽ thi khối nào… Tôi rơi vào cái vòng luẩn quẩn, đổi từ khối C sang A, rồi từ A sang D, cuối cùng cho đến tận 3 tháng cuối ôn tập trước khi bước vào kì thi, tôi mới lựa chọn được chính xác khối mình muốn thi là gì, Dung mà, thi khối D cho xong, chứ nghĩ hoài đau đầu, thiệt thân lắm :D .
À mà hồi ấy, tôi chọn trường và ngành học kì lắm, nghe thấy cái tên là lạ là chọn liền… nhưng tiêu chí không thể thiếu là ở Hà Nội nhé. Kết quả, tôi rớt đại học vì thiếu mất 1 điểm, đỗ cao đẳng vì thừa tận 4.5 điểm cơ mà :P .
Và rồi, ngã rẽ tuổi 18 của tôi chính thức bắt đầu. 3 năm trên giảng đường là 3 năm tôi vượt 40 cây số mỗi ngày cả đi cả về. 3 năm trên giảng đường là 3 năm tôi chỉ biết học và học, làm và làm, hì hục như một cỗ máy. Cuộc sống sinh viên của tôi trôi qua thanh bình với cái mác bạn bè đặt cho: “Con ngoan, trò giỏi” hay “Kẻ tự kỉ”. Tôi luôn đứng trong top đầu của lớp, của khoa và gần như mọi học bổng các kì tôi đều ôm trọn. Song, với sinh viên cái “bằng tốt nghiệp” để ra trường mới là thứ quý giá nhất. Vậy mà, than ôi, tôi đã để lỡ mất cơ hội “1 phút tỏa sáng trên bục sân trường trong ngày bế giảng”. Mọi nỗ lực của 3 năm, vụt mất trong tầm tay chỉ vì con số “0.1”. Đúng là cuộc đời!
Thấm thoắt, 25 năm năm đã trôi qua. 25 năm với nhiều ngã rẽ và biến cố. 25 năm tôi đứng trước những ngã rẽ với nhiều do dự và lưỡng lự. Nhưng dù thế nào, tôi của hôm nay không hề hối tiếc vì những gì mình lựa chọn. Những tháng ngày qua đi, đọng lại trong tôi là những miền kí ức không thể quên, ở đó có nước mắt, có tiếng cười của tôi và những người đi qua cuộc đời tôi. Tôi biết, mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó. Và bạn thấy đấy, đôi chân tôi vẫn cứ bước, bước tiếp để chinh phục những ngã rẽ của tương lai. Dù khó khăn, chông gai ở phía trước, tôi biết rằng đó là thử thách cuộc đời ban tặng cho tôi, tôi tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả vì tôi là Dung Brave mà, vì tôi có đại gia đình TACTIC TEAM luôn bên cạnh. Vì tôi có một người thầy vĩ đại dẫn đường và vì tôi KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC.
Này bạn, đừng thất vọng khi bị từ chối, đừng buồn khi mình thất bại, đây chỉ là bài test của cuộc đời thôi.
___21/3/2018__





0 nhận xét:
Đăng nhận xét